Số phận của Chủ tịch Tập sẽ ra sao khi đối đầu với Bố già Trump?

Trong trận chiến thương mại Mỹ – Trung, chính quyền Tập cũng đã thể hiện rất rõ mình không phải là kẻ dễ chơi. Khách quan mà nói,  họ cũng có thực lực, cũng không phải quá mềm yếu để đầu hàng Mỹ nhanh chóng. Tuy nhiên, trước hàng loạt món quà của bố già Trump dành cho Chủ tịch Tập, liệu Bắc Kinh sẽ phải có kết thức bi thảm như thế nào? 

Ông Tập lúc còn đi lao động ở nông thôn (áo trắng đi đầu). Định mệnh nào với ông trong tương lai?

Trước hết nhắc lại mục đích của Mỹ trong cuộc chiến trước rồi mới nói đến vấn đề này sau.  khi bước vào cuộc chiến, Mỹ nhắm đến việc, hoặc là làm cho nền kinh tế Trung quốc suy tàn, hoặc là làm cho nước này thay đổi thể chế chính trị dẫn đến cấu trúc lại nền kinh tế theo hướng thị trường hóa hoàn toàn.
Đó là 2 đích ngắm của Mỹ. Họ sẽ thực hiện một trong 2 đích này.

Tuy nhiên Trung quốc là một nước lớn với nền kinh tế mạnh nên Mỹ cũng không dễ dàng gì để đạt được mục tiêu đặt ra như nói trên. Một cách ví von, đây là cuộc đấu giữa một con voi và một con tê giác chứ không phải là giữa một con hổ và một con nai. Dĩ nhiên phải khẳng định rằng Mỹ mạnh hơn Trung quốc, có như vậy thì Mỹ mới dám ra đòn trước. Nhưng cũng khác với trường hợp hổ và nai, hổ có thể nhảy bổ vào nai, thì voi phải lừa miếng mới quật được tê giác. Và vì vậy, không như Afghanistan, Iraq hay Syria, Mỹ có thể kéo quân đánh liền, với Trung quốc, Mỹ phải dùng phương pháp bao vây kinh tế trước, rồi nếu có muốn đánh thì sẽ đánh lúc Trung quốc đã yếu. Vậy, Mỹ sẽ bao vây kinh tế Trung quốc thế nào?

Để bao vây kinh tế, Mỹ sẽ triệt hết các con đường quan hệ kinh tế của Trung quốc với Mỹ và các nước khác.Hiện Mỹ đang thực thiện các gói bóp nghẹt quan hệ kinh tế “Trung quốc – Mỹ”, “Trung quốc – Canada”, “Trung quốc – Mexico”. Mỹ sẽ hướng đến các gói “Trung quốc – EU”, “Trung quốc – Nhật bản”, “Trung quốc – Úc”… trong tương lai gần cỡ vài tháng tới.

Trung quốc sẽ đối phó thế nào? Đây là câu hỏi mà nhiều người muốn biết.

Tạm gác việc Trung quốc dùng các tiểu xảo phi kinh tế, hì với các giải pháp kinh tế, Trung quốc sẽ có 2 con đường. Một là hướng đến việc đẩy mạnh quan hệ với các nền kinh tế nhỏ, hai là tập trung phát triển kinh tế nội địa. Nhưng với con đường hướng đến các nền kinh tế nhỏ, Mỹ cũng sẽ tìm cách chặn lại. Mỹ chắc chắn không để cho Trung quốc làm việc này. Trung quốc dĩ nhiên cũng biết điều này nên họ cũng sẽ không đặt niềm tin quá lớn vào đây.

Vì vậy Trung quốc sẽ đẩy mạnh phát triển kinh tế nội địa. Với thị trường 1 tỷ dân, Trung quốc có khá nhiều lợi thế. Họ sẽ xây dựng một nền kinh tế tự cung tự cấp mà không cần thế giới bên ngoài. Hay nói cách khác, Trung quốc sẽ tự biến thành một “hành tinh Trung quốc” tách rời khỏi thế giới.

Liệu họ có thể sống tốt với mô hình “hành tinh Trung quốc” này hay không?

Chúng ta nhớ lại thời Liên Xô chưa sụp đổ, cũng đã có một mô hình “hành tinh xã hội chủ nghĩa” rồi. Khi đó phe XHCN chiếm gần phân nửa thế giới, tự cung tự cấp trong phe với nhau, nhưng các nước XHCN cũng gặp vô vàn khó khăn. Vậy thì bây giờ một mình Trung quốc co cụm lại trong “hành tinh” của mình, dù dân số trên một tỷ người nhưng chẳng qua cũng như một bộ lạc khổng lồ mà thôi. Mạnh như nước Mỹ mà nếu co cụm lại kiểu “bộ lạc” tôi nghĩ nước Mỹ cũng sẽ chết già với nhau trong “hành tinh” cô đơn ấy của họ.
Vì sự phát triển của thế giới phải là sự phát triển tổng lực của gần 200 nền kinh tế trên quả địa cầu này mới ổn.

Đó là chưa nói đến việc, trước khi co cụm, kinh tế Trung quốc sẽ vô cùng tơi tả do chính quá trình chuyển đổi từ mở rộng sang co cụm này.

(Theo Tran Dinh Thu)