Một miền Tây bị hạn hán, xâm ngập mặn đang bị lãng quên: Nhờ ơn bạn vàng Trung Quốc!

Các số liệu từ Ủy ban Sông Mekong cho thấy, đến năm 2030, các đập thủy điện ở Trung Quốc sẽ lưu giữ khoảng 65 tỷ mét khối nước. Cùng với đó là 160 triệu tấn phù sa.

Thiếu nước, những cánh đồng khô hạn ở miền Tây sẽ trân mình chịu sự xâm nhập của nước mặn. Vùng đất phương Nam trù phú này đang có nguy cơ thành hoang mạc nếu không có các giải pháp từ trong nước đến quốc tế.

Trong chuyến rong ruổi từ Long An về Tiền Giang, nhóm phóng viên Báo Sạch ghi nhận hàng loạt các con kênh khô hạn. Hàng dừa nước thơ mộng từng đi vào văn chương, điện ảnh thì nay xác xơ, héo hắt.

Cảnh tượng càng đáng lo khi nhìn từ trên cao, gần như một vùng rộng lớn không còn thấy bóng dáng những dòng kênh cùng những chiếc ghe qua lại.

Tại rất nhiều khu dân cư, bà con đã phải xếp hàng dưới trời nắng để mua, hoặc xin nước ngọt đựng vào những chiếc can nhựa 20 lít. Nhiều cửa hàng tạp hóa đã tranh thủ dịp này để nhập về hàng ngàn can nhựa bán lại kiếm lời. Giá mỗi chiếc can là 35.000 đồng.

“Người không có nước xài thì không thể nào tưới cây cối, rau màu được. Cứ đà này kéo dài thì không cách nào sống nổi”. Anh Hiếu, chủ doanh nghiệp quảng cáo nói. Để giúp bà con, mỗi ngày hai lần, anh trực tiếp lái xe tải chở nước từ Mỹ Tho lên Gò Công phân phát miễn phí cho bà con.

Việc cho nước miễn phí của anh Hiếu được bà con gọi tên là “ngang ngửa đi chùa tích đức”.

Tình hình cũng không mấy sáng sủa hơn ở Bến Tre khi hàng trăm hộ dân cũng phải mua nước sạch để dùng mỗi ngày.

Ẩu đả, đánh nhau tranh giành từng can nước đã xảy ra giữa những người xóm giềng vốn hồn hậu, chất phác.

Miền Tây, Việt nam là vùng đất có hơn 6000 năm phát triển các nền văn minh, nhất là hiện thân của nhà nước Phù Nam – Quốc gia phong kiến đầu tiên ở Đông Nam Á với các di chỉ Óc Eo rực rỡ đến hôm nay. Cái nôi văn minh ấy còn có cội nguồn về địa lý với thượng nguồn Lan Thương. Nhà văn Văn Cầm Hải trong cuốn “Tây Tạng, giọt hoa trong nắng” gọi hạt lúa Cửu Long mang trong mình linh khí Hy Mã Lạp Sơn mà kết tinh thành cơn say hào sảng.

Giờ đây, sự hào sảng đó đã bị những người kẻ được coi là bạn vàng giữ nước, không trả lại cho hạ nguồn.

Chúng tôi cứ tự hỏi, những nghịch lý ở miền Tây đến từ đâu? Khi vùng đất này chiếm 1/5 dân số Việt Nam, lượng thủy sản đạt 70% cả nước, còn cây lúa thì đóng vai trò chủ đạo để đưa VN làm cường quốc lúa gạo…

Nhưng, người miền Tây vẫn cứ cơ bản có thu nhập thấp hơn cả nước…

Phải chăng có một miền Tây đang bị lãng quên?

Bài Thanh Nhã / Ảnh Thắng Sói / Báo Sạch