Ông Kình đã ra nằm mồ nằm mả, còn ai dám dính dáng Việt Tân mong chia chút phần?

Nào Chu Hảo, Quang A nào Dương Trung quốc hãy mặc áo xô, hãy đội khăn trắng mà thay mặt ông Lê Đình Công, cùng phận làm con khóc thay cho ông Lê Đình Kình. Những người rỉ rả, suốt ngày ca bài Đồng Tâm, “Đồng Thuận” hãy quấn khăn vàng, khăn đỏ mà đến vái ông lần cuối cho phải đạo bề tôi.

Những kẻ thổi kèn thuê khóc mướn VOA nào RF, nào Human Rights Watch hãy tụ về đây.

Đa.u lò.ng quá đáng chính bọn Việt Tân, bao tháng tung tiền nuôi đàn con nghiện, tưởng làm nên nghiệp, khởi một Hong Kong trong lòng Hà Nội. Nào ngờ tiền mất tật mang! Giờ còn ai dám dính dáng Việt Tân mong chia chút phần, dơ tay cho biết?

Một số kẻ không một tấc đất cắm dùi, không mồ cha mả mẹ trong đất Miếu Môn cũng đòi cũng giữ. Nay kẻ què, người cụt, người nằm trong biệt giam đếm ruồi đếm kiến. “Ma túy” không còn được ai cung cấp, cơn nghiện vật vờ, càng nghĩ càng thấy dại!

Tóm lại, những kẻ từ trước tới nay đến gặp cha con ông Kình – Công để ve để vãn, để khuyến đế khích, để chỉ để bảo, để cung cấp tiền nong, tất cả từ kẻ tóc bạc đến kẻ đầu xanh tìm tới Đồng tâm chẳng qua là “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” như cha ông ta đã dạy.

Này, nhân dân nói cho mà biết. Đất nước này, dân tộc này xưa nay đã đánh thắng mọi quân xâm lược, không dung không dưỡng những kẻ côn đồ. Những kẻ này, đang tưởng mình là ai? Đây chẳng phải nhân dân, phải chỉ thẳng mặt mà đặt đúng tên cho chúng là lũ lưu manh. Chúng sắm bom xăng, lựu đạn, cũng gươm cũng giáo, những tưởng kỳ này đốt lên đám cháy, tựa một Hong Kong. Vậy không bắt, không gi.ết để chúng cướp đoạt quyền sống của người khác hay sao, mà còn bênh còn vực?

Tiếc thay! Mà cũng anh dũng thay! Ba chiến sĩ hy sinh song đã mang lại bình yên cho dân cho nước! Công này đáng ghi, sử sách này đáng chép. Những tấm gương để lớp trẻ soi vào đặng biết cách mà đáp đền non sông gấm vóc.

Bọn phá hoại hãy trông vào mà đừng giở thêm trò quậy phá. Nói cho mà biết, hãy cứ liệu thần hồn! Đất nước này, dân tộc này không phải là nơi dễ sai dễ khiến. Hãy nhớ lấy nằm lòng, non sông ta từ mục Nam quan tới Mũi Cà mau, không nơi nào là không có xác giặc, đừng có mơ có tưởng, lại chẳng có ngày vỡ mộng triệt mơ hay sao!

Mấy lời chia sẻ, thay cho những người tử tế trên đất nước này, nói điều hay lẽ phải, để coi như kết thúc một việc trong đời lẽ ra không đáng có./.

(Nguồn: FB Phạm Tiến Khoa)