Điểm mặt những kẻ đang kiếm tiền trên tính mạng nhân dân từ nhiệt điện than

E’VN tiếp tục tăng giá điện để bù lỗ như một điệp khúc quen thuộc không thể thiếu mỗi năm. Lần tăng giá gần nhất đã đủ để người dân, doanh nghiệp “thấm đòn”, nay lại bồi thêm cú nữa… Kèm theo đó, E’VN còn tặng cho nhân dân 15  triệu tấn tro xỉ thải ra từ 12 nhà máy điện than “chưa biết đổ đi đâu”. Chưa hết đâu, theo Báo cáo hợp nhất của các Tập đoàn kinh tế, Tổng công ty nhà nước với nội dung về nợ phải trả cho thấy, nợ nước ngoài của Công ty mẹ E’VN là 217.971 tỷ đồng. Toàn những “cú đấm thép” khiến dân sấp mặt.

Tiếp thêm sức mạnh cho E’VN, Chủ tịch Hiệp hội năng lượng Trần Viết Ngãi đề nghị Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo các tỉnh phía Nam không được phản đối một số nhiệt điện than bố trí tại địa phương mình. Tính sơ đã có Bạc Liêu, Long An, Thừa Thiên-Huế từ chối nhiệt điện dù nguồn thu thuế tính bằng nghìn tỉ.

Tại sao đồng loạt các tỉnh lại từ chối? Bài học của “cá hay thép” nào chỉ với For mosa hiện hữu hay Hoa Sen cà Cà Ná đã “đắp chiếu”. Bài học của Vĩnh Tân 2015 và Bình Thuận 2018 còn nóng hổi đấy thôi. Hệ quả không chỉ là về sức khỏe và môi trường. Khi đường sống của con người bị ép đến đường cùng, người dân có thể làm bất cứ hành động nào như nhân vật Chí phèo đã từng.

Vào tháng 4 năm 2015, cư dân xã Vĩnh Tân huyện Tuy Phong bức xúc vì đã phải hít thở bầu không khí ngập ngụa khói bụi xỉ than được xả thải từ Nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 2, nên đã cùng nhau biểu tình chặn Quốc lộ 1A trong 30 giờ. Trong quá trình chặn quốc lộ 1A, nhiều người được cho là quá khích khi dùng đá, bom xăng tấn công lực lượng chức năng khiến nhiều người bị thương.

Điện là mặt hàng thiết yếu. Nhưng điện mặt trời giờ bị “bẻ còi chính sách”, làm ra điện mà không có đường truyền tải. Điện mặt trời áp mái bán cho dân vẫn lừng khừng hoà lưới. Thuỷ điện tới hạn lâu rồi. Điện gió đang xây dựng thêm nhưng không đáng kể. Điện thuỷ triều, điện hạt nhân chưa thể triển khai. Nên mới có thứ giả người kiếm tiền bằng sinh mệnh nhân dân, bằng tàn hại môi trường đem thứ nhiệm vụ chính trị ngày xưa và loại hiệp hội sân sau hôm nay, đem ra mặc cả.

Thứ “tổ kiến” độc quyền trâng tráo rực rỡ đòi tăng giá, thứ giả người trâng tráo rực rỡ đề nghị ép người chính là mầm hoạ lớn. Tưởng chỉ có T.Q tìm mọi cách phá hoại đất Việt , giờ lại có cả các tầng lớp “đặc sản” tự phá hoại quê hương tàn lụi vì ô nhiễm.

Họ coi thường dân quá! Dân bây giờ toàn tri thức, biết tiếp cận thông tin và truyền thông, họ thừa hiểu nhiệt điện than là mối đe dọa nghiêm trọng thế nào. Ấy mới có chuyện hết tỉnh này đến tỉnh khác cự tuyệt với thứ đồ “nước lạ” đang muốn thải sang ta.

Nếu tra trên Wikipedia từ khoá nhà máy nhiệt điện than thì mọi người sẽ tá hoả khi nhận được ra rằng khu vực Bắc Bộ của ta phải có đến 30 nhà máy hoạt động và sắp đi vào hoạt động trong 2-3 năm tới. Có rất nhiều nhà máy nhiệt điện âm thầm nhận vốn của T.Q, Nhật, Hàn… mà chẳng nghĩ rằng họ đang đẩy nguồn ô nhiễm không khí sang chúng ta.

Ai cũng biết không khí của T.Q ô nhiễm đến mức nào rồi. Vậy nếu một ngày Hà Nội chúng ta trở thành Bắc Kinh liệu chúng ta sẽ làm gì? Chẳng lẽ lại cứ ngồi như Ếch luộc?

Chúng ta sống tốt thôi chưa đủ. Chúng ta cần phải làm gì để chính quyền này thay đổi và có những hành động thực sự để cải thiện chất lượng không khí chứ nhỉ?

Nước và không khí được coi là tài nguyên công của cả đất nước vậy thì rất cần phải có những cơ chế minh bạch trong việc quản lí nguồn tài nguyên này. Những cá nhân và tổ chức gây ra thiệt hại môi trường và làm hao mòn, ô nhiễm tài nguyên này thì phải có mức xử lí như nào cho thích đáng chứ nhỉ.

Chúng ta sống để hướng tới cuộc sống vật chất và tinh thần đầy đủ hơn nhưng có nghĩa là tận diệt hết nguồn tài nguyên của con cháu chúng ta.

Theo Tâm bão